Website đang trong quá trình xây dựng, mong bạn đọc thông cảm
10/02/2012 - 16:23:56
 E-mail    Bản in
Lê Hoàng Bảo Nghi: Lông bông …nhưng không thích xe hơi
Gặp Lê Hoàng Bảo Nghi ở ngoài, không ai có ý nghĩ đó là một doanh nhân. Cao ráo, đẹp trai, tóc bồng bềnh như một nghệ sĩ, anh khiến người đối diện cảm thấy hình như con người này sinh ra không phải để dành cho những kế hoạch sặc mùi tiền bạc. Vậy nhưng, một quyết định từ gần 10 năm về trước đã thay đổi tất cả…



Du học vẫn thất nghiệp như thường

Đầu tiên, anh có thể giới thiệu đôi chút về bản thân…
(Cười) Nghe có vẻ giống chuyên mục tìm bạn tâm giao trên báo quá nhỉ! Nói ngắn gọn về tôi chắc chỉ có thể nói được là trong mắt mọi người tôi là một người hiền lành nhưng khó tánh, hơi cầu toàn vì đã không làm thì thôi chứ nếu làm thì luôn đòi hỏi tốt nhất. Tất nhiên, nếu đã chơi thì cũng rất “tuyệt đối” nhưng hết chơi rồi thì cũng làm việc “điên loạn” lắm. Mọi người, bạn bè tôi nói vui đã cầm tinh con ngựa lại còn nằm trong cung Nhân Mã nên chuyện tôi chơi và lông bông là …không có gì phải bàn cãi (cười lớn).

Con đường dẫn đến thành công của anh hôm nay đã trải qua những chặng đường như thế nào, thưa anh?

Tôi có một nền tảng gia đình tốt nhưng bù lại có một đường sự nghiệp và tình duyên khá lận đận. Học ở Việt Nam xong, tôi tiếp tục du học tại Úc và buồn thay là sau khi đi học ở Úc về thì nộp hồ sơ nhiều nơi nhưng không nơi nào nhận. May mắn là cuối cùng cũng có một công ty liên hệ gọi tôi lên phỏng vấn và làm việc. Tôi không nộp hồ sơ trong công ty đó và ngạc nhiên là công ty đó có được hồ sơ của tôi từ một công ty khác. Làm ở đó, một thời gian, tôi nhảy qua một vài công ty khác nữa, học cảm thấy đủ kinh nghiệm, tôi tách ra làm riêng. 

Quay trở lại với câu chuyện tại thời điểm anh mới về nước nhưng không xin được việc làm, theo anh lí do vì đâu?

Có thể là lúc đó tôi còn trẻ quá (25 tuổi) lại chưa từng làm việc cho công ty nào trong nước nên thành ra đòi hỏi một mức thù lao hơi cao (theo như cách nghĩ của đơn vị tuyển dụng). Cá nhân tôi thì cho rằng như thế là hợp lí nhưng họ không nghĩ thế. Giá mình giá cao, trả lương tương xứng cho công việc của mình chứ không tính quá. Tôi đã từng làm một giám đốc sững sờ vì chuyện thay vì tính giờ làm việc 9 tiếng thì chỉ tính 6 tiếng thôi vì hôm đó tôi thấy có 3 tiếng mình không làm gì hết. Nếu tính theo cách tính của tôi thì đâu có cao nhưng nhiều người không hiểu nên đã không thuê tôi.

Là một người trẻ lại vừa du học trở về nhưng ngay lập tức bị dội một gáo nước lạnh như thế, anh có cảm thấy thất vọng không?
Thời gian đó cũng có những công ty có gọi tôi lên phỏng vấn, họ cũng thích thú với hồ sơ của tôi nhưng họ lại không nhận. Tôi cũng thắc mắc nhiều lắm, trông chờ hoài mà không được gọi. Về sau có một công ty gọi và tôi đã nói ngay khi nhận việc là tháng thử việc tôi không nhận lương, cuối cùng họ vẫn thanh toán nhưng tôi trả lại. Có lẽ sự khác biệt về suy nghĩ cũng như những đòi hỏi của tôi chưa thực sự hợp thời vào thời điểm đó. Đó cũng là một bài học cho cá nhân tôi để sau này áp dụng cho việc tuyển dụng nhân sự cho công ty tôi.

Nhưng trước khi du học anh đã tốt nghiệp một đại học ở Việt Nam rồi chứ?

Đúng vậy, tôi đã tốt nghiệp Đại học Mở khoa Công nghệ Thông tin nhưng sau thấy khô khan, toàn số với số không hợp với mình nên tôi chuyển qua học về thiết kế vì bản tính tôi ham chơi, cũng mê tìm hiểu văn hóa nên có vẻ nghề đó hợp hơn. Sau đó, gia đình cô ruột của tôi ở bên Úc nói tôi nên qua đó học sẽ thuận tiện hơn nên tôi lên đường qua Sydney học ở đại học UTS hơn ba năm.

Những năm tháng du học đã dạy anh điều gì và anh đã áp dụng nó vào việc kinh doanh như thế nào?

Giáo dục Úc mang đến nhiều nhất là tự học, nói cho đúng cách giáo dục khác Việt Nam hoàn toàn. Chúng ta được học một cách thụ động, chỉ nhiêu làm nhiêu. Còn bên kia, họ đưa đề tài và bảo mình vào thư viện tự tìm hiểu, tự làm bài tập. Lúc đầu, tôi cũng bơ vơ lắm, vì cảm giác như mình đang bơi trong một không gian quá rộng nhưng sau rồi cũng quen. Tôi nhớ học kì đầu tiên tôi đuối sức, gần như là chót lớp, xét điểm đánh giá, quen thói thụ động nhiều quá. Lúc đó giáo viên cũng thương lắm, biết mình không rành tiếng, ngồi giảng giải, chỉ cho mình, thành lập thói quen đi tìm hiểu. Nó giúp tôi trong việc điều hành kinh doanh sau này ở chỗ khi khách hàng đưa ra một đề bài thì mình phải tự ra chợ mua sắm các nguyên liệu sao cho họ hài lòng nhất.



Giá của chúng tôi Cao chứ không Mắc

Công ty của anh thành lập được bao lâu rồi và chuyên về lĩnh vực gì?
Cũng được hơn ba năm và chuyên về Advertising từ việc lên ý tưởng, concept thậm chí là cả shooting, thiết kế, in ấn và đặt lời quảng cáo. Đầu tiên là tôi chuyên về thiết kế, sau đó là in ấn và giờ tôi đã có xưởng in của riêng mình lo từ A tới Z cho khách hàng. Khách hàng chính của công ty tôi là tập đoàn Nestle với các nhãn như Nestle Gấu, Milo, nước suốt La Vie, v.v… Lúc đầu mới thành lập, Red Dot Design cũng khá vất vả nhưng rồi mọi chuyện cũng suôn sẻ hơn từ năm ngoái.

Ồ, thật ngạc nhiên là trong tình hình kinh tế chung ảm đạm mà công ty anh lại có thể hoạt động suôn sẻ như vậy?
Đơn giản là vì chúng tôi tham gia vào tất cả các khâu nên tiết kiệm được việc phải đi thuê sản xuất bên ngoài. Bên cạnh đó, quan trọng hơn là các sản phẩm chúng tôi làm ra đều có chất lượng tốt nên “hữu xạ tự nhiên hương” và khách hàng tìm đến. Giá của chúng tôi cao chứ không mắc. Tôi nói thế là vì giá tôi cao nhưng chất lượng sản phẩm tương đương với mức giá đó chứ không phải giá cao ngất trời mà chất lượng thấp tè thì tôi gọi là giá mắc.

Khách hàng trong lĩnh vực của anh luôn là những đối tượng mơ hồ, khó chiều và đôi lúc đỏng đảnh đến khó chịu. Đã bao giờ, anh bực tức với khách hàng chưa?
Có chứ, mình cũng là con người mà. Đôi khi, họ không biết họ muốn gì họ đến gặp mình. Mình tư vấn và họ hiểu ra, hợp tác rất tốt. Nhưng cũng có những khách hàng mình chiều hết mức có thể, mình nói đủ kiểu, thuyết phục hoài không được đến lúc tức quá phản ứng mạnh lên thì khách hàng lại nghe lời mình. Thực tình, nhiều lúc cũng chẳng biết đâu mà lần tâm lý khách hàng nữa.

Đã bao giờ anh mất khách hàng vì những lí do tức giận như thế?

Tôi ít khi để mình rơi vào tình huống đó lắm. Tôi có một cảm nhận tốt ngay từ ban đầu gặp nhau, cả trong tích cách, mong muốn, cảm tình thì tôi sẽ cảm thấy có thể hợp tác được thì tiến xa hơn, nếu không tiến xa hơn được thì từ chối. Tôi nghĩ mình bươn sức phục vụ khắp mọi đối tượng khách hàng trong khi mình chỉ có hai tay là điều không thể. Thay vào đó mình dành hết thời gian và công sức để phục vụ thật tốt những khách hàng mà mình đã và đang có thì sẽ cho kết quả tốt hơn. Lúc đầu, tôi cũng tham lam ôm cùng một lúc nhiều khác hàng khác nhau, thiếu sự am hiểu lẫn nhau nhưng kinh nghiệm về sau cho thấy có gượng ép quá cũng không thành công.

Tức là anh đã có quyền lực chọn và yêu cầu khách hàng phải lắng nghe mình?
Có thể đúng nếu bạn nói cách đó và tôi thì nghĩ khách hàng như những người bạn, nếu hợp, họ sẽ ở lại, nếu không hợp, họ sẽ ra đi. Một lẽ thường tình mà thôi.

Người giỏi không phải là người biết làm nhiều việc mà là người khiến nhiều người làm nhiều việc giỏi cho mình, anh hình như ngược lại khi việc gì anh cũng “nhúng” tay vào làm hết vậy?
Đúng vậy nhưng về cơ bản, nói một cách dân dã, thì lính lúc nào cũng làm ẩu hơn mình, chính bởi vậy nên khâu nào mình cũng cần phải biết để còn kiểm soát được. Có những nhân viên kêu với tôi khó qua không làm được, tôi bèn ngồi làm. Mục đích là muốn để bạn nhân viên đó nhìn tôi làm một lần, học những gì tôi đã thao tác để từ đó tự rút kinh nghiệm cho bản thân. Hơn nữa, công ty tôi chuyên về in ấn nên rất cần những người có con mắt kĩ thuật tốt, có những thứ mà chỉ cần bớt màu này, thêm màu kia một chút xíu là nó đã khác nhiều hoặc đơn giản như thay vì dán một lớp keo thì dán ba lớp sẽ tốt hơn. Tôi nghĩ mình cần biết hết điều đó bởi vì tính tôi cẩn trọng và cũng bởi công ty tôi còn non trẻ nữa. Quản lý một lúc hơn 20 nhân sự dưới xưởng in cùng với nhân viên văn phòng thì bạn không thể lơ là được.

Sự nghiệp của anh cũng đã hòm hòm, vậy đường tình duyên đã bớt lận đận chưa?

Tháng 4 năm sau tôi sẽ lập gia đình và ở chung nhà với bố mẹ. Mọi người thường nghĩ chuyện con trai ở chung nhà với bố mẹ có điều gì đó thiếu tự do và hơi quê nhưng tôi thì nghĩ ngược lại. May mắn là bố mẹ còn sống để mình còn ở chung đến lúc bố mẹ mất đi có muốn ở chung cũng không được. Hơn nữa, nhà tôi có hai anh em trai, anh lớn đã định cư ở Úc sau chuyến du học cùng tôi, giờ ở Việt Nam còn mỗi tôi nên việc ở với bố mẹ là đương nhiên.

Nhu cầu về nhà ở của anh đơn giản vậy, còn những nhu cầu khác thì sao? Ví dụ hàng hiệu chẳng hạn?
Tôi từ nhỏ đã được gia đình đào tạo khá kĩ là tiêu tiền không nên hoang phí, hợp lí thì dùng không thì thôi. Tôi có thể chi một số tiền lớn nếu mặt hàng đó mang lại cho tôi cảm giác tin tưởng về chất lượng cũng như giá trị lịch sử của nó chứ tôi không có thói quen chạy theo cơn sốt hàng hiệu.

Những thương hiệu anh ưa dùng là gì?
Những thường hiệu tôi hay dùng có vẻ cũng không phổ biến lắm, như quần áo tôi dùng của thương hiệu Industry, Chiva, Rihno. Nước hoa thì phổ biến hơn là nhãn Channel. Đa phần đồ của tôi là tôi mua trực tiếp trên mạng để họ ship hàng về tận nhà cho tôi. Đặc biệt là tôi không thích đi xe hơi mà chỉ thích chạy xe gắn máy cho dù chiếc xe của tôi đang chạy hiện nay có giá cũng không kém một chiếc xe hơi ($30.000) nhưng cảm giác tự do được phóng xe trên đường vẫn cuốn hút tôi hơn. Xe hơi tôi chỉ dùng trong những chuyến du lịch, đi xa cùng gia đình mà thôi.

Chân thành cảm ơn anh!

Thực hiện: NGUYỄN HÀ
Ảnh: KHỂNH
c9f0f8
   
Tin mới nhất
Tin đã đăng
Bài nhiều người đọc
Thời trang Mỹ phẩm Phụ kiện Công nghệ Ăn uống du lịch
Hà Nội: Tầng 2 - Dragon Building, số 3 Đỗ Hành, Q.Hai Bà Trưng
Điện thoại:04 3984 2415 - Fax: 04 3984 3012
Email: toasoan@sanhdieu.com.vn
TP HCM: 398 Trường Sa, P2, Q.Phú Nhuận
Điện thoại:08 3517 3073 - Fax: 08 3517 3110
Email: toasoanhcm@sanhdieu.com.vn
Ghi rõ nguồn sanhdieu.com.vn khi phát hành lại thông tin từ website này.