Website đang trong quá trình xây dựng, mong bạn đọc thông cảm
16/02/2012 - 09:00:00
 E-mail    Bản in
Nội chiến hoa hồng
Chồng con một, có công ty riêng, bố mẹ chồng khá giả, trẻ khỏe (có vẻ chưa đến hồi lẩm cẩm khó tính), ai cũng mừng tưởng mình cưới được chồng như “chuột sa chĩnh gạo”. Sau trăng mật đến kỳ “vỡ mật” thì mình cũng lờ mờ nhận thấy, hình như là “chuột sa…bẫy xịn” thì đúng hơn...



Đúng là “bẫy” vì nó hội tụ đầy đủ các yếu tố của một cái ...bẫy! Này nhé, “mồi” ngon hấp dẫn (một nhà to, một xế hộp, một ông chồng giỏi giang biết kiếm tiền), thoạt nhìn không thể ngờ là “bẫy” (nếu biết thì ngu gì mà chui vào!), mà vào rồi mới biết là không thể …xơi được mồi. Cứ tưởng chồng có công ty riêng ăn nên làm ra thì vợ tha hồ …tiêu tiền chồng kiếm được, nào ngờ mẹ chồng quản lý chặt. Chồng thanh minh, thì mẹ có nhiều kinh nghiệm (chả gì mẹ cũng có nghiệp vụ kế toán), lại tính toán chi tiêu chặt chẽ nên tiền đưa cho mẹ là chắc nhất. Mà anh nhờ mẹ quản tiền từ lâu rồi, bây giờ có em, chuyển sang em, chả hóa ra là “có mới nới cũ”, mẹ giận lại trút hết lên đầu em chứ ai... Thì thôi vậy, đành “ngậm bồ hòn làm ngọt”!

Vẫn chưa xong, khoản tiền sinh hoạt cho cả nhà bốn người, chồng xông pha “để con lo”, thế là trừ nghiến ở khoản thu nhập hằng tháng từ công ty của chồng. Đến khoản tiền đi chợ mẹ chồng cũng quản lý nốt, vì “mẹ còn trẻ khỏe, lại rảnh rỗi hơn, để mẹ quản lý luôn cho tiện, thích ăn uống món nào cứ bảo mẹ mua” (nhưng con dâu mới chứ có phải ...bà nội đâu mà dám yêu sách!). Vợ chưng hửng, chả biết đồng tròn đồng méo của chồng đã đành, giờ vợ chồng có muốn mua sắm gì, nhất cử nhất động phải chờ mẹ chồng cấp “quota” mới xong. Vợ bụng bảo dạ, mình kém gì ai mà phải ngửa tay nhận tiền của mẹ chồng. Ngân quỹ riêng từ thời con gái chẳng đến nỗi nào, nhưng đương nhiên vẫn âm thầm một nỗi tủi thân chẳng được đụng đến tiền của chồng. Có lúc bất mãn còn nghĩ, nếu cứ tiền ai nấy tiêu (đồng nghĩa với việc “hồn ai nấy giữ”) thế thì lấy chồng làm quái gì cho mệt, thà cứ ở vậy “nuôi thân béo mầm”!

Mấy đứa bạn thân biết chuyện, thi nhau “chọc gậy bánh xe”: “Bố mẹ chồng còn chưa về hưu, mà ai cũng lương cao, sau này thêm hai đứa con nữa, một mình chồng cậu có lo mãi được không? Thế không định để dành lo cho con à?” Nghe cũng có lý, tối về mới rỉ tai chồng. Cứ tưởng chồng tự biết mà tìm cách chuyển hướng sang nhà đầu tư mới, đâu ngờ hôm sau chồng tông tốc kể hết cho mẹ nghe. Mẹ chồng con dâu không ai bảo ai, cùng song ca bài “gặp nhau làm ngơ” một thời gian. Sau thấy cần phải bộc lộ quan điểm rõ ràng thì hai bên bắt đầu chiến dịch “vận động hành lang”. Chuyện vẫn chưa thể ngã ngũ vì hai đối tác ai cũng chứng minh năng lực mình hơn, còn hai bên trung gian (bố chồng và chồng) chẳng ai dám thò mặt ra bênh vực “người của mình”!

Mẹ chồng khư khư, tiền cứ chia đôi, nửa mua vàng tích trữ, nửa kia gửi tiết kiệm là nhất, vừa sinh lãi ổn định lại vừa an toàn. Vợ khăng khăng, em nhanh nhạy hơn, để em tranh thủ lướt sóng vàng, đầu tư bất động sản lại chả hơn chán vạn lãi suất tiết kiệm... “Hội đồng quản trị” gia đình lâm vào cảnh trống đánh xuôi kèn thổi ngược mãi không có hồi kết. Còn hai nữ thành viên vẫn hằng ngày diễn cảnh mặt nặng mày nhẹ, thậm chí có lúc còn bột phát cả màn đá thúng đụng nia (may mà chưa chửi mèo mắng chó?!), chả ai chịu ai, ai cũng tự cho là mình đúng.

Nội chiến ngày càng căng thẳng, từ những yêu sách kinh tế lan sang cả chính sách ngoại giao lẫn … nội giao. Vợ quyết “biểu tình” đòi quyền lợi (tự cho là chính đáng) bằng  nhiều tiểu xảo. Đáp lại, mẹ chồng cũng tung chiêu chống đỡ đầy khéo léo, chứng tỏ uy lực cùng nội công thâm hậu. Bữa ăn đầm ấm trước kia giờ đâm ra là thời khắc nặng nề nhất. Không khí gia đình căng như dây đàn. Cũng có lúc vợ thấy ân hận, nghĩ thế nào bố mẹ chồng cũng oán mình, cho mình là kẻ phá đám hạnh phúc gia đình họ, chen ngang vào chia rẽ tình mẫu tử. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chả nhẽ cứ phải núp bóng mẹ chồng cả đời hay sao. Mà vợ chồng phải chia sẻ kinh tế cùng nhau mới ra một gia đình, chứ thế này thì khác gì đang diễn cảnh góp gạo thổi cơm chung.



Chỉ khổ chồng kẹt ở giữa, nhăn nhó không biết nên theo phe nào. Phò “lão Phật gia” thì sợ tân nương phật ý, mà bênh vợ mới cưới thì e mẹ rầu lòng… Nhưng không ra tay mau thì cuộc “nội chiến hoa hồng” có nguy cơ biến thành chảo lửa Trung Đông. Không biết chồng có tham khảo ý kiến của chuyên gia nào không mà một hôm nhân lúc gia đình đông đủ, mới hắng giọng tuyên bố, từ nay sẽ tự lo quản lý tiền của mình, mẹ và vợ cứ việc thảnh thơi làm gì tùy thích, không cần bận tâm đến chuyện tiền nong cho mệt đầu. Vợ nghĩ bụng, giờ mới thôi không bám mẹ, đã biết tự lập rồi đấy. Nhưng cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn, cứ tạm chấp nhận cái giải pháp tình thế của chồng, chờ dịp thuận lợi rồi ta tính tiếp.

Từ sau hôm ấy, vợ bắt đầu chiến dịch xoa dịu mẹ chồng (tránh voi chả xấu mặt nào!). Chiêu “một điều nhịn là chín điều lành” được áp dụng triệt để, quy ước ngầm “mẹ chồng luôn luôn đúng” được tôn trọng tuyệt đối. Bố chồng và chồng phấn khởi ra mặt khi thấy con dâu mặt lúc nào cũng tươi như hoa. Mà con dâu tươi thì mẹ chồng chả tội gì mà héo, vì mẹ chồng cũng ngại bị mang tiếng cố chấp. Cuộc nội chiến tạm thời bị dẹp yên nhanh chóng, khiến ngay cả các khổ chủ cũng thấy bất ngờ...

Bài: NGÔ HỒNG VÂN
                                      




 
cfcd20
   
Tin mới nhất
Tin đã đăng
Bài nhiều người đọc
Thời trang Mỹ phẩm Phụ kiện Công nghệ Ăn uống du lịch
Hà Nội: Tầng 2 - Dragon Building, số 3 Đỗ Hành, Q.Hai Bà Trưng
Điện thoại:04 3984 2415 - Fax: 04 3984 3012
Email: toasoan@sanhdieu.com.vn
TP HCM: 398 Trường Sa, P2, Q.Phú Nhuận
Điện thoại:08 3517 3073 - Fax: 08 3517 3110
Email: toasoanhcm@sanhdieu.com.vn
Ghi rõ nguồn sanhdieu.com.vn khi phát hành lại thông tin từ website này.